Vietnamese Albanian Arabic Chinese (Simplified) Croatian Czech Dutch English Estonian French German Greek Hebrew Hindi Indonesian Italian Japanese Korean Malay Polish Portuguese Russian Spanish Swedish Thai

Đái dầm

  • PDF.
Các biểu hiện triệu chứng

Đi tiểu thường xuyên ra giường hoặc quần áo.

 

Các đặc trưng để chẩn đoán

Giảm khả năng kiểm soát tiểu tiện (chú ý: việc đái dầm ban đêm là bình thường đến 5 tuổi).

Đái dầm thường là:

-       Không tự chủ, mặc dù đôi khi cố ý.

-       Có thể liên tục từ lúc sinh, hoặc kế tiếp theo sau một giai đoạn bí đái.

-       Đôi khi xuất hiện cùng với các rối loạn hành vi và cảm xúc nói chung.

-       Có thể xuất hiện sau những sự kiện gây chấn thương hoặc stress.

 

Chẩn đoán phân biệt

Hầu hết những trường hợp đái dầm không có nguyên nhân thực thể (đái dầm nguyên phát), nhưng đái dầm có thể thứ phát sau:

-       Tổn thương thần kinh (gai đôi cột sống) lúc đó đái dầm xuất hiện cả ban ngày.

-       Đái tháo đường hoặc thuốc lợi tiểu có thể gây đa niệu hoặc đái vãi.

-       Động kinh.

-       Bất thường cấu trúc đường tiết niệu.

-       Nhiễm trùng đường tiết niệu cấp tính.

-       Rối loạn cảm xúc.

Đánh giá ban đầu cần bao gồm việc xét nghiệm nước tiểu. Nếu việc tiểu tiện diễn ra bình thường ban ngày và đái dầm là vấn đề duy nhất, thường là không cần làm thêm các xét nghiệm khác.

 

Chỉ dẫn quản lý

 

Thông tin cơ bản cho bệnh nhân và gia đình

-       Đái dầm chỉ là một phần trong sự chậm phát triển. Nó thường có tính di truyền.

-       Tiên lượng tốt. Điều trị thường có hiệu quả.

-       Đái dầm thường không nằm trong sự kiểm soát chủ động của trẻ. Đái dầm ban đêm thường xuất hiện trong khi trẻ ngủ.

-       Các hình phạt hoặc mắng mỏ không có tác dụng giúp đỡ mà còn làm tăng sự rối loạn về cảm xúc.

 

Hướng dẫn bệnh nhân và gia đình

-       Buộc đứa trẻ tham gia một phần vào quá trình điều trị của chính mình. Nếu có thể, đứa trẻ phải chịu trách nhiệm về vấn đề đó và tự giải quyết vấn đề (ví dụ: thay quần áo, quần ngủ và tự lau dọn giường).

-       Buộc trẻ ghi những đêm không đái dầm lên quyển lịch.

-       Khen ngợi và khuyến khích những lần thành công.

-       Trấn an nếu trẻ thấy lo lắng về việc đi vệ sinh (ví dụ: đêm tối, nhà vệ sinh ở xa nhà).

-       Nếu có, để hệ thống báo thức đơn giản để đánh thức trẻ bị đái dầm và có thể cải thiện khả năng kiểm soát bàng quang. Đảm bảo rằng trẻ thức giấc và đi tiểu ở nhà vệ sinh khi chuông báo thức kêu. Có thể cần sử dụng biện pháp này trong 12 tuần.

-       Các bài tập để tăng cường khả năng kiểm soát bàng quang khi thức rất có ích (cố cưỡng lại cảm giác buồn tiểu tiện càng lâu càng tốt, dừng tiểu giữa bãi).

 

Thuốc men

Không nên sử dụng đều đặn thuốc mặc dù nó có thể giúp đỡ khi trẻ có nhu cầu đặc biệt cần khô ráo. Các thuốc có hiệu quả bao gồm imipramine (25-50mg 2 tiếng trước lúc đi ngủ) hoặc thuốc chống co thắt bàng quang (Genurine).

 

Khám chuyên khoa

Cần cân nhắc tham khảo ý kiến các nhà tâm lý học và tâm thần học:

-       Nếu đái dầm xảy ra kết hợp với xung đột gia đình mạnh mẽ hoặc những rối loạn cảm xúc nặng.

-       Trong trường hợp nhiễm trùng đường tiết niệu, đái rắt suốt ngày, hoặc bất thường ở dòng nước tiểu.

-       Nếu vấn đề còn tồn tại khi trẻ trên 10 tuổi.


Older news items:

You are here