Vietnamese Albanian Arabic Chinese (Simplified) Croatian Czech Dutch English Estonian French German Greek Hebrew Hindi Indonesian Italian Japanese Korean Malay Polish Portuguese Russian Spanish Swedish Thai

Những khác biệt trong não của trầm cảm tuổi mầm non

  • PDF.

Theo một nghiên cứu mới tại trường ĐH Y khoa Washington tại St.Louis, một cấu trúc đóng vai trò then chốt trong việc điều chỉnh cảm xúc ở những trẻ mầm non bị trầm cảm có sự khác biệt so với những trẻ cùng tuổi.

Những sự khác biệt được đánh giá bằng hình ảnh cộng hưởng từ cung cấp bằng chứng sớm nhất về sự thay đổi chức năng não ở trẻ nhỏ bị trầm cảm. Các nhà nghiên cứu nhận định rằng những phát hiện này có thể dẫn đến việc xác định và điều trị trầm cảm trẻ em sớm hơn trong tiến triển của bệnh, có khả năng dự phòng các vấn đề lâu dài trong cuộc sống.

Những phát hiện này chỉ trích gia đình mà có những đứa trẻ đang phải chịu đựng một rối loạn thật sự cần phải điều trị, tiến sỹ Michael S.Gaffrey trưởng nhóm nghiên cứu đã nói. Chúng tôi tin rằng nghiên cứu  chỉ ra có sự khác biệt trong não của những trẻ nhỏ này và đó có thể là những điểm đáng lưu ý khi bắt đầu một vấn đề lâu dài.

Nghiên cứu này được xuất bản vào tháng 7/2013 trên Tạp chí Tâm thần học trẻ em và vị thành niên của Mỹ.

Trầm cảm trẻ mầm non có sự tăng hoạt động trong vùng hạnh nhân của não, một vùng chứa các nơ ron quan trọng trong quá trình điều chỉnh cảm xúc. Những nghiên cứu hình ảnh trước đó cũng chỉ ra có sự thay đổi như nhau trong vùng hạnh nhân của người lớn, vị thành niên và trẻ lớn hơn bị trầm cảm nhưng chưa được nhận thấy ở trẻ mầm non bị trầm cảm.

Trong nghiên cứu mới này, các nhà khoa học đến từ chương trình phát triển cảm xúc của trường ĐH Washington đã nghiên cứu 54 trẻ từ 4 tới 6 tuổi. Trước khi bắt đầu nghiên cứu, 23 trong số trẻ này được chẩn đoán là trầm cảm. 31 trẻ khác thì không bị trầm cảm. Không có trẻ nào trong nghiên cứu được sử dụng thuốc chống trầm cảm.

Mặc dù các nghiên cứu dùng MRI để đánh giá hoạt động não bằng theo dõi lưu lượng máu não đã được sử dụng trong nhiều năm, tuy nhiên đây là lần đầu tiên được áp dụng ở trẻ nhỏ bị trầm cảm. Những chuyển động nhỏ vài milimet có thể hỏng hình ảnh MRI, do đó Gaffrey và đồng nghiệp cho những đứa trẻ tham giả thử nghiệm trước. Sau khi thử nghiệm, những đứa trẻ trong nhóm nghiên cứu chuyển động ít hơn 1 milimet so với trung bình trong suốt quá trình chụp MRI.

Trong khi những đứa trẻ chụp MRI, chúng được xem những bức ảnh mặt người với những biểu lộ cảm xúc thông thường, gồm có những khuôn mặt với cảm xúc vui, buồn, sợ hãi, trung lập.

Vùng hạnh nhân chỉ ra sự tăng hoạt động khi mà những đứa trẻ bị trầm cảm nhìn những bức tranh có các khuôn mặt này, PGS tâm thần học Gaffrey đã nói. Chúng tôi đã nhìn thấy sự tăng hoạt động như nhau không phụ thuộc vào các dạng biểu lộ cảm xúc khác nhau của mối bức tranh mà bọn trẻ đã được quan sát. Do vậy sự tăng hoạt động vùng hạnh nhân không chỉ là phản ứng với khuôn mặt có cảm xúc buồn hay vui mà là phản ứng với tất cả các khuôn mặt mà chúng được nhìn thấy.

Việc quan sát các bức tranh khuôn mặt thường được sử dụng trong nghiên cứu ở người lớn và trẻ lớn hơn bị trầm cảm để đánh giá hoạt động của vùng hạnh nhân. Nhưng sự quan sát này ở trẻ mầm non bị trầm cảm có những sự khác biệt hơn so với các nghiên cứu trước đó ở người lớn, trong đó nhứng đáp ứng của vùng hạnh nhân với những khuôn mặt có cảm xúc tiêu cực như là buồn hay sợ hãi điển hình hơn những khuôn mạt vui vẻ hay trung lập.

Trong trầm cảm tuổi mầm non, với tất cả các khuôn mặt biểu lộ cảm xúc đều có sự tăng hoạt động vùng hạnh nhân hơn những đứa trẻ cùng tuổi.

Gaffrey đã nói có thể trầm cảm ảnh hưởng lên cùng hạnh nhân một cách quá mức, còn ở những đứa trẻ khác, đáp ứng của vùng hạnh nhân với bức tranh có khuôn mặt vui hay buồn đều bình thường.

Nhưng thêm các nghiên cứu là cần thiết để làm rõ điều đó. Gaffrey tin rằng việc đáp ứng của vùng hạnh nhân với các khuôn mặt khác nhau  có thể được quan sát trên một phạm vi rộng lớn hơn.

Chúng tôi không chỉ tìm ra sự tăng hoạt động vùng hạnh nhân trong thời gian những đứa trẻ bị trầm cảm quan sát các khuôn mặt mà còn thấy sự tăng hoạt động vùng hạnh nhân liên quan tới bố mẹ báo cóa những nỗi buồn hơn và khó khăn trong điều chỉnh cãm xúc của bọn trẻ.

Gaffrey đã nói, tóm lại chúng ta có thể nhìn thấy một sự phóng đại của một phản ứng phát triển bình thường trong não và hy vọng rằng với biện pháp dự phòng và điều trị phù hợp chúng ta có thể đưa những đứa trẻ quay trở lại nghiên cứu.

BS Trần Thị Thu Hà dịch từ bài báo của Jim Dryden trên Newsroom, Đại học Washington ngày 1/7/2013.

You are here