adultpornmovie pornminutes xxndx xxxvideotuber hollyporno freexxxstuff pornovidio.biz freexvideotube realpornfilms.com fastmobilporno sextubesvideos toutporno sexmagxxx sextresss pornotrixxx hotmomsteen sluttyteensex

CHẢY MÁU DO SSRI: CÓ GẶP NHƯNG HIẾM

  • PDF.

01/31/2019

Trong khi các nghiên cứu khác nhau trong kết luận của mình, bằng chứng tổng thể cho thấy rằng ở hầu hết bệnh nhân, SSRI làm tăng nguy cơ chảy máu, nhưng cơ hội tổng thể xảy ra sự kiện chảy máu vẫn còn nhỏ, và những sự kiện này hiếm khi nghiêm trọng.

Bác sỹ James Levenson, là Giáo sư Tâm thần học Rhona Arenstein tại Đại học Virginia Commonwealth ở Richmond, Tiểu bang Va. Ông là đồng biên tập của Sổ tay lâm sàng về Dược lý tâm thần trong Y học, mà các thành viên APA có thể mua với giá thấp.

Trong khi các chất ức chế tái hấp thu chọn lọc serotonin (SSRIs) vẫn là loại thuốc chống trầm cảm được kê đơn phổ biến nhất, nhiều bác sĩ và bệnh nhân bày tỏ lo ngại về nguy cơ chảy máu liên quan đến các thuốc này. Người ta cho rằng nguy cơ này là do giảm serotonin tiểu cầu, làm suy yếu vai trò của chúng trong đông máu (Anglin và CS. 2014). Cũng có bằng chứng cho thấy việc sử dụng SSRI làm tăng độ axit dạ dày, thúc đẩy viêm dạ dày và loét dạ dày tá tràng và xuất huyết tiêu hóa (GI) (Andrade và Sharma 2016).

 Mối lo về SSRIs làm tăng nguy cơ chảy máu đã tập trung vào xuất huyết tiêu hóa, chảy máu trong khi phẫu thuật, đột quỵ xuất huyết, và chảy máu sau sinh. Trong khi các nghiên cứu khác nhau trong kết luận của mình, bằng chứng tổng thể cho thấy rằng ở hầu hết bệnh nhân, SSRI làm tăng nguy cơ chảy máu, nhưng khả năng tổng thể xảy ra sự kiện chảy máu vẫn còn nhỏ, và những sự kiện này hiếm khi nghiêm trọng. Một phân tích gộp gần đây kết luận rằng nguy cơ chảy máu tổng thể tăng ít nhất 36% (Laporte và cs. 2017). Điều quan trọng là phải nhận thức được những bệnh nhân có nguy cơ chảy máu cao nhất trong khi dùng SSRI.

Vấn đề chảy máu thường gặp nhất ở những bệnh nhân đang dùng SSRIs là xuất huyết tiêu hóa. Trong khi một số nghiên cứu đã phát hiện ra rằng những bệnh nhân dùng SSRI không tăng nguy cơ xuất huyết tiêu hóa so với nhóm chứng (Vidal và cs. 2008), những nghiên cứu khác đã gợi ý rằng SSRI tăng gấp đôi nguy cơ xuất huyết tiêu hóa (Loke và cs. 2008). Phân tích gộp đã kết hợp các nghiên cứu riêng lẻ cho thấy rằng những người dùng SSRI có nguy cơ tăng gấp 1,5 lần xuất huyết tiêu hóa. Tỷ lệ này là ngang bằng với nguy cơ chảy máu gây ra bởi một loại thuốc chống viêm không steroid (NSAID), chẳng hạn như ibuprofen. Tương tự, một số nhưng không phải tất cả các nghiên cứu đều gợi ý rằng những người dùng SSRI có thể có nguy cơ cao chảy máu trong phẫu thuật, nhưng nguy cơ tuyệt đối là nhỏ và không có ý nghĩa lâm sàng ngoại trừ ở những bệnh nhân có nguy cơ cao. Cho dù SSRI làm tăng nguy cơ đột quỵ xuất huyết là ít rõ ràng, như trầm cảm và lo âu là cả hai yếu tố nguy cơ độc lập cho tăng huyết áp và đột quỵ.

Như đã nói, nguy cơ tuyệt đối của một sự kiện chảy máu nghiêm trọng là nhỏ. Một nghiên cứu ước tính số lượng cần thiết để gây xuất huyết tiêu hóa trên do SSRIs là 3,177 đối với những bệnh nhân có nguy cơ thấp (Anglin và cs. 2014). Điều đó có nghĩa là hơn 3.000 người sẽ phải kê đơn SSRI trước khi phát sinh thêm một trường hợp xuất huyết tiêu hóa có hại. Ngoài ra, không có nghiên cứu được công bố đã chứng minh bất kỳ tỷ lệ tử vong gia tăng do chảy máu liên quan đến SSRI. Đối với hầu hết các cá nhân bị trầm cảm, lo ngại chảy máu không phải là một yếu tố khi xem xét điều trị với SSRIs.

Bệnh nhân có tiền sử chảy máu bất thường, người bị loét dạ dày tá tràng hoặc xơ gan, và người già có thể dễ bị chảy máu hơn trong khi dùng SSRIs (Andrade và Sharma 2016; Anglin và cộng sự 2014; Dall và cs. 2009; de Abajo và Garcia-Rodriguez 2008). Đối với những bệnh nhân này, việc sử dụng một chất ức chế bơm proton (như omeprazole) kết hợp với một SSRI có thể chống lại nguy cơ chảy máu. Thuốc chống trầm cảm thay thế cũng có thể được xem xét. Đã có ít nghiên cứu được tiến hành trên các chất ức chế tái hấp thu serotonin và norepinephrine (SNRIs), nhưng bằng chứng sẵn có cho thấy những loại thuốc này không làm tăng nguy cơ xuất huyết tiêu hóa (Cheng và cs. 2015).

Khi kê toa, điều quan trọng là phải nhận thức được những người có nguy cơ cao bị chảy máu, chẳng hạn như những người bị giảm tiểu cầu nặng (số lượng tiểu cầu cực kỳ thấp) và bệnh nhân bị rối loạn chức năng tiểu cầu như bệnh von Willebrand. SSRIs nên được sử dụng hết sức thận trọng ở những bệnh nhân có số lượng tiểu cầu dưới 25.000, và khuyến cáo sử dụng thuốc chống trầm cảm thay thế.

Nguy cơ xuất huyết tiêu hóa liên quan đến SSRI thậm chí còn lớn hơn khi các SSRI được dùng cho các bệnh nhân dùng các thuốc khác được biết là làm suy yếu tiểu cầu, bao gồm aspirin, NSAID và các thuốc chống ngưng tập tiểu cầu như clopidogrel. Có thể an toàn khi kê toa SSRIs với warfarin (Dong và cs. 2017), mặc dù tôi sẽ tránh kê toa fluvoxamine vì ức chế enzym CYP450 nhiều. Không có bằng chứng cho thấy SSRI làm tăng nguy cơ chảy máu ở bệnh nhân dùng thuốc chống đông mới như apixaban, dabigatran etexilate, hoặc rivaroxaban.

Một nhóm khác đáng được đề cập là phụ nữ mang thai, vì có tiềm năng cho SSRI gây chảy máu quá mức sau khi sinh. Bằng chứng cho đến nay là không thuyết phục về việc liệu SSRI có làm tăng nguy cơ xuất huyết sau sinh (Kim và cộng sự. 2016), và những nghiên cứu đã tìm thấy gia tăng nguy cơ cũng phát hiện có nguy cơ tăng tương tự với thuốc hướng tâm thần không liên quan Serotonin (Heller và CS. 2017, Jiang và CS. 2016). Như với xuất huyết tiêu hóa và chảy máu trong phẫu thuật, nguy cơ xuất huyết sau sinh nặng về mặt lâm sàng là nhỏ và không phải là một lý do cho việc kê toa thuốc chống trầm cảm cho một phụ nữ mang thai hoặc suy nghĩ về thai kỳ. Đối với phụ nữ có thai đang dùng SSRI, tôi khuyến cáo không nên ngừng dùng SSRI trước khi sinh, vì điều này có thể làm trầm trọng trầm cảm sau sinh.

Tóm lại, mối lo ngại liên quan giữa SSRI với chảy máu là hợp lý, nhưng nguy cơ tuyệt đối của chảy máu đe dọa tính mạng là cực kỳ nhỏ, ngoại trừ ở những bệnh nhân có nguy cơ chảy máu cao. Trước khi kê đơn SSRI, điều quan trọng là phải xem xét kỹ lưỡng tiền sử y tế của bệnh nhân, đặc biệt là những bệnh có ảnh hưởng đến tiểu cầu và đông máu (ví dụ xơ gan) và những người có thể dùng nhiều thuốc chống ngưng tập tiểu cầu.

Nguồn: https://psychnews.psychiatryonline.org/doi/full/10.1176/appi.pn.2018.pp10a1

JAMES LEVENSON,  M.D.

Xuất bản online:26/12/2017


Newer news items:
Older news items:

You are here